Nhớ!Nhớ! Dẫu biết rằng đã là quá khứ mà sao ký ức cứ ùa về làm em thổn thức? Anh! Có đôi lúc em thầm cảm ơn thời gian vì đã xoa dịu đi nỗi đau trong trái tim yêu. Nhưng lại thầm trách thời gian đã không xoá nhoà luôn kỉ niệm giữa anh và em, để rồi những lúc buồn thì hình ảnh anh lại ùa về làm em thổn thức.